The Soda Pop

Danh ngôn tình yêu:

CODEFORUMMP3INFO
UC BROWSER 9.6
[Download] [Guide]
Cú Pháp Đăng Ký Nick Team
Ninja School Online 1.3.1
Mạng Xã Hội Avatar 2.5.8
Bắn Súng Mobi Army 2.3.9
Khí Phách Anh Hùng 1.6.8
Phong Vân Truyền Kỳ V30
Ngôi Làng Của Gió 3D 1.1.7
»FACEBOOK-YOUTUBE-PAGE«
Trang ChủChuyên MụcTruyện Ma Kinh Dị - Audio Online
Search | Time:04:56 - 30/11/22|Báo Lỗi | Tập Tin UpLoad (0)| Lượt Xem:
[Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
Tên: [Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
Mục: Truyện Ma Kinh Dị - Audio Online
Đăng Lúc 20:25 - 22/10/2016 Bởi Vuonghh1998


FacebookGoogle Twitter
đây có một con đường cơ mà. Nhìn Vân Thọ mà tôi vô cùng hối hận, tự nhiên lại cá cược với anh ta, giờ phải rước cái họa này vào thân.

Vân Thọ ở cùng kỳ túc xá với tôi, ví tính cách chúng tôi rất hợp nhau nên dần thành anh em. Đại học năm thứ ba, hai chúng tôi cùng thích một cô gái. Cả hai chúng tôi vì thế nên đều không thoải mái, rồi từ bạn chuyển thành thù, cũng đã có lúc thể hiện thái độ cãi vã ra mặt. Về sau cũng phát hiện ra cô bé kia từ lâu đã có ý trung nhân rồi. Quan hệ của chúng tôi sau đó dần dần trở lại tốt hơn. Nhưng cũng khó để hàn lại vết rạn nứt tình cảm đó.

Cũng bởi vậy chiều nay, khi ở công ty chẳng ai chịu ai chúng tôi đã cãi nhau một trận nảy lửa, cuối cùng Vân Thọ trút giận bằng cách thách đố với tôi xem ai dám đi vào công viên ma.
Công viên ma rất nhỏ, chỉ to bằng những khuôn viên bình thường mà thôi. Ấy thế mà nó có nhiều kỷ lục bất hủ. Cũng đã từng có án mạng ở đây.

Mùa thu năm đó, những người ở quanh công viên hay ngửi thấy mùi xác thối. Càng ngày càng thối. Họ liền báo cảnh sát. Bên cảnh sát cử người điều tra. Họ tìm thấy xác một học sinh nữ. Những người ở quanh đấy lấy thế làm sợ hãi. Họ kể ra hết những chuyện không bình thường gần đây. Có người nghe thấy giữa đem cô ta khóc lóc. Có người nhìn thấy cô ta giữa đêm bay lượn.

Đã qua đi vài năm rồi nhưng từ ngày đó công viên bị đồn là có ma. Trong công viên này từ cái cây ngọn cỏ đến con mèo, v.v… đều bị mọi người gọi là đồ ma ám. Họ đều chấp nhận đi vòng một vòng xa còn hơn là đi qua công viên.

Tay cầm chặt cái đèn pin, thật ra cũng sợ lắm rồi nhưng tôi không thích. Vân Thọ nhìn tôi khinh thường. Tôi nghiến răng nghiến lợi bước về phía trước.

Vân Thọ thấy tôi không thèm giải hòa với anh ta, anh ta vô cùng tức giận nhưng nhưng lại nhẹ nhàng.
“Tôi xem ra cậu có vẻ sợ rồi, thôi thì nói một câu nhận lỗi, hai chúng ta không thách đố nữa, đi về”.
“Không!” Tôi lạnh lùng trả lời. Lòng lại tức nghẹn lên. Sự việc chẳng có gì, rõ ràng anh ta là người gây sự trước. Bây giờ tôi có sợ cũng không bao giờ đầu hàng. Muốn tôi nhận thua á, không bao giờ.
Anh ta sôi máu lên nhìn tôi, xem ra anh ta hận tôi đến tận xương tủy.
Chẳng ai nói với ai câu nào nữa. Sống chết gì thì chúng tôi cũng đi vào trong đó.
“Meo”, tiếng mèo từ phía trước vang lai, thứ âm thanh rất rùng rợn này suýt nữa làm tim tôi bắn ra ngoài. Hai chân tôi không nhúc nhích được nữa. Vân Thọ cũng đứng sững lại, đảo mắt nhìn nhanh xung quanh, tiếng thở của anh ta dồn dập. Cái điệu bộ sợ hãi của anh ta càng làm tôi lo lắng theo.

Chúng tôi vẫn đi tiếp, giờ đã có thể nhìn thấy cái cổng gỗ của công viên rồi. Xung quanh đây toàn là mùi nắm mốc, tường xi măng thì tróc hết, trơ ra toàn gạch. Trong này chỉ thấy dơi bay lượn là nhiều. Tôi thấy dơi là rất bực mình. Chắc cũng vì số lượng nó quá nhiều mà lấn át hết các loài khác, chiếm cái chỗ này làm lãnh thổ riêng.

Cây dây leo bò chằng chịt kín hết cả cái cổng gỗ. Cũng may là còn chừa lại cái ổ khóa. Tôi dơ tay chạm nhẹ một cái đất cát đã rơi lả tả lung tung.

Vân Thọ lắp ba lắp bắp “Hay thôi chúng ta đừng đi nữa?”
Anh ta đã đầu hàng ròi? Nơi đây đúng là rất nguy hiểm.
Tôi cao giọng “Sao, sợ rồi hả, nói một tiếng nhận anh đã thua là được!”. Nhìn cái dáng vẻ to con của anh ta mà nhát chết quá trời. Thật ra nếu anh ấy không nhận thua trước thì tôi cũng chẳng chịu đựng nổi lúc nữa.
“Ai nói là tôi sợ, tôi đang nói là cửa bị khóa, chúng ta không vào trong được thì lãng phí thời gian ở đây làm gì”. Chắc rằng trong lòng anh ta đang lẩm nhẩm chửi thề. Nhưng anh ta vận ngang ngạnh nhất nhấy không bỏ cuộc làm tôi nóng cả mặt.
“Không đi được thì trèo tường, đằng nào thì cậu không sợ ma cơ mà”. Nói xong thì đến tôi cũng hối hận. Tự nhiên lại mua dây buộc mình, gánh phiền phúc vào thân rồi.
“Trèo thì trèo, ai sợ ai!”

Anh ta trèo thật, không cần đợi tôi tỏ thái độ. Đu một cái qua tường.
Tôi đúng là chỉ được cái ẩu đoảng chưa nghĩ xong đã nói xong còn biết trách ay bây giờ. Không còn cách nào khác nữa, cố mà leo thôi.
Dưới chân tường bên này, tôi dùng hết lực để nhảy lên tường. Chuẩn bị nhảy xuống đất thì Vân Thọ hét toáng lên, làm tôi giật mình quá sợ hãi ngã lăn trên đất đau điếng. Nhìn thấy anh bạn mình đang chết đứng như thanh củi, mặt nhân nhó mắt nhắm tịt, hình như chân anh ta giẫm phải cái gì đó.

Tôi đánh liều lấy đèn pin soi xuống đất. Dưới đất là xác một con mèo, vừa rồi Vân Thọ không cẩn thận đã giẫm lòi ruột. Nhìn quá rõ cái đống bầy nhầy ấy làm tôi thấy quá ghê tởm.

“Chít! Chít!”, không phải là một con mà là một đàn. Không phải chuột nhắt mà là chuột chù. Chúng như có thể phát sáng, thứ ánh sáng ma quái. Một con tiến về phía tôi rồi cả đàn cùng dịch chuyển đến gần chúng tôi. Mắt chúng xanh lét nhìn thẳng vào Vân Thọ. Anh ta như ngừng thờ.
“Meo!” Tiếng mèo hoang dã dọa đám chuột liều lĩnh ấy chạy bốn phương tám hướng. Chúng tôi đã quá sợ hãi nên cũng chỉ lí nhí nói được câu “Cảm ơn trời Phật”. Con mèo nào mà đến thật đúng lúc vậy, nhưng cả hai chúng tôi đều không thấy bóng dáng của một con mèo nào cả!
“Meo!”, lại có tiếng kêu, rọi đèn theo hướng có âm thanh, lại là một con mèo chết.

Thời gian ngừng trôi. Tôi mất bình tĩnh run bắn cả người, tim đập thình thịch, nhìn xung quanh không thấy Vân Thọ đâu nữa rồi.
“Anh ta bỏ về rồi sao? Đồ chết tiệt”. Quá phẫn nộ tôi nghĩ mình cũng chẳng cần phải ở lại đây làm gì nữa. Nhìn cái nơi tối tăm bẩn thỉu này tôi không có dũng khí đâu mà đi tiếp, men theo đường cũ mà về thôi.
Có tiếng mèo kêu, sao tôi không thấy một con mèo nào ngoài hai cái xác mèo thum thủm dưới đất. Hay tiếng kêu phát ra từ đấy. Càng nghĩ tôi càng muốn mình nhanh nhanh chóng chóng thoát khỏi đây.
Trên đường về tôi có ngoái đầu lại một hai lần xem có gì bám theo mình hay không.
“Bốp”, tôi giẫm phải một vật rất cứng. Soi đèn pin xuống, thì ra là một chiếc máy ảnh.
“Vậy là cũng có người đến đây điều tra rồi đấy chứ”. Hiếu kỳ, tôi nhặt cái máy ảnh lên. Đây cũng là một thứ đồ hiệu đấy chứ. Lạ nhỉ, ai đánh rơi cái máy ảnh xin như thế này ở đây. Chắc là sau khi đến đây vì quá sợ hãi trong lúc bỏ chạy đã để roi7mat61 thứ đồ quý này.

Đằng sau như có một bóng đen.
Quay ngoắt đầu lại, chẳng có gì cả mà chỉ thấy gió thu và cỏ khô.
Hôm nay có hơi sợ hãi một chút nhưng cũng có chiến lợi phẩm, có cái máy ảnh này tôi xem ra có một món tiền kha khá đây.

Sau đấy, nghe nói Vân Thọ hôm đó về rất muộn. Về đến nơi anh ta run lên bần bật, mắt mất hồn, toàn thân lạnh toát. Ngay lập tức được đưa vào viện, bây giờ vẫn đang được truyền nước. Anh ta viết đơn xin nghĩ phép vài ngày, chắc là muốn nghỉ ngi7 tĩnh dưỡng một chút.
Ơ hờ, cuối cùng thì anh ta vẫn nhát gan hơn mình. Tôi đắc chí vô cùng.

Một mình trong phòng lau chùi cái máy ảnh, nghĩ thầm lần này tôi coi như gặp may. Vì cái máy ảnh này, tôi dành hẳn chiều nay đi siêu thị điện tử, mua sắm cho đủ một bộ linh kiện. Về đến nhà quá mệt, cũng chỉ kịp cắm sạc điện xong là tôi leo lên giường ngủ luôn. Sáng ngày hôm sau mới dậy, pin cũng đã đầy.
“Ra ngoài thứ máy một cái” Tôi nghĩ vậy là làm ngay, mở ông kính vừa đi vừa chụp luôn.
“Gâu… gâu…”, chưa ra khỏi cửa đã gặp ngay co chó Vàng, của nhà hàng xóm, chẳng cần nhìn cũng biết nó đang sủa tôi. Con chó đáng ghét ấy không lần nào tôi đi qua đây là nó không ăng ẳng lên cả.
“Chụp cho mày kiểu làm bằng chứng mày dạo nạt tao, hờ… hờ”. Tôi đến gần nó hơn một chút, nó càng tỏ vẻ hung dữ hơn.
Nó bị nhốt trong chuống, “cho dù mày có dùng cái cổ họng của mày sủa to hơn nữa tao cũng cóc sợ”. Nhìn nó cùng quẫn trong chuồng tôi càng thích thú chụp lia lịa.

Tôi trêu chọc nó một lúc lâu rồi làm một vòng quanh khu nhà, đâu đâu tôi cũng chụp. Nào là tiệm cắt may của thím Vương, bức tượng gạch cổ kính.

Tôi hí hửng nhìn ngắm thế giới qua chiếc máy ảnh, và nó cũng mang lại cho tôi những cảm nhận hoàn toàn mới. Tôi trải lòng mình ra cảm nhận cuộc sống mới này.
“Ê Ba, vẫn đọc báo à?” Tôi hướng ống kính vào anh chàng bán báo.
“Nhóc con, tay cậu cầm cái đồ chơi gì mới đấy?” Ba ngồi dưới cái ô của sạp báo cười cười nói với tôi vậy.
“Máy ảnh, đời mới nhất đấy, thế nào, oách không?” Tôi làm bộ giấu cái máy ảnh đi.
“Được, cậu chịu chơi cả cái đồ này, cho tôi mượn vài ngày đi!”
Tôi nghe anh ta nói là tỉnh ngộ liền.
“Để lần sau nhé, tôi dùng hỏng rồi sẽ cho cậu mượn”. Nói xong tôi chạy đi nhanh như cắt.

Hoàng hôn xuống.

Bữa tối, tôi chỉ ăn qua loa vì còn ham chụp hình, mãi cho đến muộn tôi mới về nhà. Đóng cửa phòng, cắm điện sạc pin, vừa sạc tôi vừa xem thành quả của tôi ngày hôm nay thế nào.

Vân Thọ mất hồn mất vía đi trên phố. Vốn dĩ chỉ là bị sốc quá mạnh, vào viện truyền nước, truyền đạm là xong. Ai ngờ rằng bác sĩ xét nghiệm xong đưa cho anh ta cái phiếu chẩn đoán, trên đó kết luận: Anh bị nhiễm độc giai đoạn cuối, nội trong hai ngày phải ngay lập tức thay máu, và đồng nghĩa là chuẩn bị một khoản tiền lớn.
“Tiền! Tiền! Đành rằng nội trong hai ngày phải thay máu nhưng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy bây giờ?”

Bước đi lê lết, sắc mặt nhợt nhạt, anh ta như sắp ngất “Có thể là chất độc gì được? Hay là chất độc truyền nhiễm?” Cứ nghĩ đến cái xác con mèo ngày hôm đó là anh ta lại buồn nôn, lại cảm thấy dưới chân có gì đó nhão nhoẹt.
“Nếu hôm đó chúng ta không thách đố nhau, cũng đã không có chuyện ngày hôm nay”. Anh ta vô cùng hối hận, tự nhiên mọi chuyện không may lại đổ lên đầu, tờ kết quả hóa nghiệm trên tay cậu ta rơi ra bay theo gió.

Tôi ngồi trên sofa xem ảnh trong máy. Chẳng thấy bức ảnh nào cả. Chỉ có màu trắng toát của phông máy. Hay máy hỏng rồi, tôi ấn đi ấn lại mà không được. Ngẫm cũng đúng, tôi cũng chưa bao giờ may mắn nhặt được thứ gì tốt như thế cả. Nhưng vẫn chưa can tâm, tôi vật lộn với nó mãi mà không được, tức mình tôi vứt nó vào góc giường.
“Tách! Phụp!” Màn hình của máy ảnh sáng lên, tôi chạy ra xem, có hình ảnh rồi. Bên trong là một cô gái, đầu cúi xuống, mặc áo mưa, cảm giác như là người rừng ý.

Cô ta nói với giọng rất căm thù “Ngươi không cứu ta! Ngươi không cứu ta!”
Nói xong cô ta giơ tay như bóp cổ tôi. Tôi ngất đi.

Tỉnh lại vẫn thấy mình trên giường. Không biết vừa rồi là thật hay mê?
Tôi nhìn chằm chằm vào cái máy ảnh. Trong đó vụt qua một bòng người. Rồi vài người mặc áo trăng bay đi bay lại.

Tôi không quay cảnh nào như vậy cả, hay là nó được quay từ trước? Nhưng tôi đã xóa hết rồi cơ mà. Đang định ấn vào phần danh bạ, thì bức ảnh đó biến mất. Thay vào đó là bức ảnh con Vàng nằm dưới đất. Đôi mắt đau khổ nhắm hờ, toàn thân lỗ chỗ vết thương rỉ ra đầy máu đen.
“Độc ác!”, nhắm nghiền mắt lại, kìm lại những bốc đồng “Tôi lại nhớ đến cảnh Vân Thọ giẫm phải xác mèo.
Chắc là có kẻ nào đã làm trò gì đó với cái máy của tôi rồi.
“A” tiếng kêu của người con gái trong máy.
Trong đó còn có thím Vương đang cắm đầu mình xuống đấy đầy đau khổ nói như người điên.
“Trời đất…!” Tôi vứt cái máy ảnh ra xa, cứ lùi mãi, lùi mãi vào góc tường mới thôi.
“Cứu… cứu… tôi với…!” Trên màn hình thím Vương như nhìn thấy tôi đang nép vào tường, thím bỏ lại gần phía tôi. Gương mặt đau khổ mắt trợn trừng thím bò gần đến nơi lại bị cái máy kéo lại.
Tôi thất thanh la hét, rõ ràng tôi không hề chụp những cảnh như thế này. Ảnh lại biến sang cảnh anh Ba bán báo chạy hồng hộc không may trượt chân ngã. Nhưng chưa kịp ngồi dậy anh đã liên mồm “Tha cho tôi, tha mạng cho tôi…!” Nhưng hung thủ vẫn không tha cho anh, liên tiếp đâm vào lưng, vào ngực.

“Phịch phịch”, tôi quỳ sụp xuống đất. Chuyện gì đang diễn ra, hai người một chó chết quá thảm thiết. Sao lại có những bức ảnh như vậy?
“Chắc chỉ là do hôm trước đi vào cái công viên đó mà tôi bị ám ảnh quá mà thôi, đúng! Nhất định là như vậy rồi”. Tôi tự an ủi mình như vậy.
ảnh lại biến thành cái khác. Lại là những cảnh bình thường tôi chụp hôm nay.
“Kỳ quái”, tôi đứng dậy nhưng không dám tiến lên. Mắt tôi không rời khỏi màn hình máy ảnh.
“Nếu đi vào công viên bị sốc thì sao đến giờ tôi mới bị ám ảnh. Tôi đang lưỡng lự muốn xem lại xem cái máy ảnh đó có gì bất thường! Nhưng lại không thấy gì cả.
“Xem ra ban ngày tôi chơi qúa nhiều, mệt mỏi quá nên vậy thôi. Mai vẫn còn phải đi làm, giờ phải đi ngủ thôi”. Tôi cất máy ảnh, đi ngủ.
“Đại Vàng! Đại Vàng!”, sáng sớm tôi đã bị tiếng của ông Trương đánh thức.
“Thím Vương, ông làm sao thế?”
“Con Vàng không thấy đâu nữa rồi. Tối qua tôi ra xem nó còn đây, khóa chuồng nó rất cẩn thận rồi cơ mà”. Trông ông ta thật cuống quýt. Con chó đấy dù gì cũng ở cùng ông mấy năm rồi, giờ tự nhiên lại mất, không vội vàng sao được.
“Thím Vương! Đừng cuống, từ từ rồi tìm, biết đâu bọn trẻ con trong khu lại dẫn nó đi chơi đâu thì sao?”
“Vâng, tôi đi tìm đây, cậu làm việc của cậu đi”, ông đi mỗi lúc một xa.
“Chó mất rồi?”, từ ngày tôi nhìn thấy nó chưa có ngày nào nó không hằn học với tôi.
Đáng đời! Tôi cảm thấy rất hả hê.


Buổi trưa, bếp nhà ai nhà ấy đều đỏ lửa, chỉ có tôi là một mình nên xách đồ đi ra ngoài. Ồ, tôi chỉ là một nhân viên quèn vẫn còn trong thời gian thử việc, còn chưa đủ tư cách hưởng thụ một bữa ăn thịnh soạn. Bóp mồm bóp miệng, công việc thì quá nhiều, không biết những ngày tháng thế này còn kéo dài đến bao giờ.
“Vân Thọ hôm nay vẫn chưa đi làm, không lẽ hôm đó lại có chuyện gì rồi sao?”

Ngày hôm nay đến công ty, việc đầu tiên là tôi đi tìm Vân Thọ, mọi người đều nói anh ta chưa đến. Tôi cảm thấy bất an, hi vọng không có gì xấu cả.

Đi đến chỗ rẽ, tôi nghe thấy ồn ào và tiếng khóc ầm ĩ. Dừng lại xem nhưng chẳng nhìn thấy gì cả vì người đã bu đầy chật kín rồi. Đứng ngoài tôi chỉ nghe được họ xì xào bàn tán.
“Trời đánh đấy! Ai mà thất đức thế?” Tiếng người trong căn hộ này quen quen. Nhưng người xúm quanh đây xem chuyện quá đông, tôi không sao chen vào trong được.
Một người đàn ông đứng tuổi vừa lùi lại vừa nói “Chết thảm thương quá!”
“Đúng thế! Nhìn nó lớn từng ngày trước mắt. Không biết ai mà thất đức thế?”

Nghe thấy ông ta nói vậy mọi người càn chen lấn nhau để xem.
Tiếng một thanh niên “Cái phòng này nên phá đi, ở đây chết mấy mạng người rồi, mà tối đến ở đây rất hay có chuyện không bình thường.”
Một thanh niên khác cũng a dua theo “Phải đấy! Tiểu Vương mấy tối trước còn nhìn thấy có người mặc quần áo từ đời nhà Thanh bay đi lượn lại.”
Người xung quanh chỉ chờ có vậy là quay ra bàn tán. Đám đông càng ngày càng ép nhau lại.
“Lại có người chết à, ở đây toàn thấy người chết”. Tôi thấy không ổn cho lắm, tốt nhất là thoát ra khỏi đám đông này.
Phải rất lâu sau đám người mới tản đi hết. Bấy giờ tôi mới vào xem thực hư thế nào.
“Con chó này nào có làm gì sai đến nỗi bắn nó chết thê thảm thế này!” Ông Trương giậm chân đập tay la lối.
Nhìn con Vàng sõng soài dưới đất tôi kinh ngạc. Cảnh tượng này và bức ảnh tối qua hoàn toàn giống nhau. Sao có thể trùng hợp đến vậy được. Tôi bắt đầu lo lắng.
Có tiếng đàn ông “Sao rồi?”, “Tránh ra nào”, “Có chuyện gì vậy…”
Đám người vừa tản đi lại bu đến.
“Người đâu mau đến đây, cứu người với!”
Tôi vẫn đang mải nhìn con chó, chuyện này có liên quan gì đến cái máy ảnh?
“Sao cậu còn ở đây, mau về ngay, thím Vương có chuyện rồi.” Một người quen hớt hải nói với tôi.
“Cái gì?” tôi chạy một mạch về nhà. Về đến cửa tôi đẩy hết đám người túm tụm ngoài hành lang để vào nhà.

Thím Vương cứ đấm đầu thùm thụp, tóc tai xõa xượi, mặt méo mó, mắt trợn ngược, có lẽ bệnh tim tái phát.
“Mẹ, nhanh uống thuốc, viên thuốc cuối cùng đấy!” Con trai thím Vương cầm thuốc và nước, mọi người xung quanh giúp cậu một tay cậy mồm thím Vương ra mới cho được thím uống được viên thuốc. Chưa được một lúc thím nôn ra sạch. Tôi như quá kinh ngạc: lại một cảnh tượng nữa giống y đúc trong máy ảnh. Tôi thật ngô nghê, đi vào công viên ma, nhặt được cái máy ảnh, hỏi cái máy ảnh ấy sao có thể bình thường được! Tất cả mọi chuyện đang diễn ra làm tôi lãnh toát toàn thân.

Tôi cũng không biết mình đứng mất hồn như vậy bao lâu rồi. Bị mọi người xô đầy mạnh, tôi mới tỉnh táo lại. Thím Vương nằm dưới đất mắt nhắm hờ, hơi thở yếu dần. Những người đến xem quá đông ủn đẩy nhau loạn xạ.
“Anh Ba!” Tôi nhớ ra còn anh Ba nữa, mau đến báo cho anh ta may ra còn kịp. Tôi thoát nhanh ra khỏi đám đông chạy đi. Từ xa tôi đã nhìn thấy anh Ba vẫn ngồi đọc báo.
“Anh Ba chạy nhanh đi, anh sắp gặp tai nạn đấy!” Tôi vừa nói vừa kéo anh ta đi.
“Cậu thừa hơi, rỗi việc à mà trêu chọc tôi. Thế cái máy ảnh đâu, đã nói là cho tôi mượn chơi một bữa cơ mà”. Anh Ba vỗ vỗ vào vai tôi đòi cái máy ảnh.
“Bây giờ anh đi lấy với tôi”. Tôi định dùng cách đó để lừa anh ta đi với mình nhưng anh ta không chịu.
Giọng dài thườn thượt nghi ngờ “Thật không?”
Tôi làm bộ hết sức nghiêm túc “Thật chứ! Chỉ cần anh đi cùng tôi”.
“Tôi không đi, cậu chỉ được cái mồm năm mép mười lừa tôi thôi!”
Tôi nói hết hơi mà anh ta cũng không tin. Không còn cách nào cả, mà bỏ đi thì cũng không được. “Đợi đến lúc về tao sẽ đập nát mày ra rồi vứt đi đồ máy ảnh chết tiệt!”

Tôi vừa đi vửa chạy mở cửa vào, cái máy ảnh vẫn nằm yên trên ghế. Tôi bước gần đến nơi, rón rén như đến gần một quả bom. Hồi hộp từ từ đưa tay về phía cái mày ảnh. Lớp mạ ngoài sáng loáng của nó soi rõ bộ mặt căng thẳng của tôi. Tự mình nhìn cũng thấy quái dị. Hít thở sâu. Như thể cầm một hòn than tôi lao vút ra ngoài đến cửa công viên mới dừng lại. Định đem nó trả về chỗ cũ nhưng tôi không muốn bước thêm bước nào vào trong nưa. Nên để nó ngay bên ngoài.

Tôi cứ bước đi, trong đầu rỗng tuếch. Không còn biết gì nữa thì đã đến gần bờ biển. Chiều đến, mây đen khắp trời. Biển tối thui, gió cuồn cuộn từng cơn, chớp lóe lên sáng rực rồi vụt tắt.
“AAA…” Tôi hét lên trước biển, thấy trong người cũng nhẹ nhàng đôi chút. Tôi như vừa được giải thoát. Nhưng cái cảm giác bình an ấy có không được bao lâu thì tôi lại sợ. Tôi thấy mình như là hung thủ. Nếu tôi không nhặt cái máy ảnh rồi đem đi chụp lung tung thì đâu đến nước này.

Thím Vương, con Vàng chết rồi, chỉ còn lại anh Ba. Mà cũng không biết thế nào. Trong sâu thẳm lòng mình tôi cảm thấy vô cùng bất an. Chuyện xảy ra trong những ngày vừa qua làm tôi hoảng loạn. Rồi không biết còn có chuyện gì nữa không? Nhưng với riêng tôi thề rằng tôi không đủ can đảm đối diện với bất kỳ chuyện nào nữa.
Bất lực ngồi trên xà lan, nhìn biển trước mặt mênh mông rộng lớn. Tôi thấy lòng mình nhỏ nhoi quá. Bỗng dưng tôi muốn bật khóc.
“Rầm, rầm”, tiếng sấm như xé tan bầu trời, nó vang lên ở khắp nơi.
Trời sắp mưa, xung quanh tối đen.


Tôi đ
Trang: << 1...34567...14>>
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết!
[likeLIKE - dislikeDISLIKE]
vote
/ - Phiếu

BÌNH LUẬN - COMMENT
Không Văng Tục,Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!

Cùng Chuyên Mục
Nợ Từ Kiếp Trước
Truyện Ma Giấc Mơ
Biệt Thự Trên Đồi
«123
Bài Viết Ngẫu Nhiên
[Nhạc Mp3] Duyên Nợ Miền Tây [Nhạc Phim]
Cách Xem Mật Khẩu wifi đã Lưu Trên Android
[Nhạc Hay MP3] Anh Sai Rồi – Sơn Tùng M-TP
Truyện Cười Đau đầu vì vầng hào quang
Gangstar 2: Kings of L.A
«123456...91011»
• TRUNG TÂM HỖ TRỢ
T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý