XtGem Forum catalog

Danh ngôn tình yêu:

CODEFORUMMP3INFO
UC BROWSER 9.6
[Download] [Guide]
Cú Pháp Đăng Ký Nick Team
Ninja School Online 1.3.1
Mạng Xã Hội Avatar 2.5.8
Bắn Súng Mobi Army 2.3.9
Khí Phách Anh Hùng 1.6.8
Phong Vân Truyền Kỳ V30
Ngôi Làng Của Gió 3D 1.1.7
»FACEBOOK-YOUTUBE-PAGE«
Trang ChủChuyên MụcTruyện Ma Kinh Dị - Audio Online
Search | Time:01:23 - 16/08/18|Báo Lỗi | Tập Tin UpLoad (0)| Lượt Xem: 577953
[Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
Tên: [Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
Mục: Truyện Ma Kinh Dị - Audio Online
Đăng Lúc 20:25 - 22/10/2016 Bởi Vuonghh1998


FacebookGoogle Twitter
cảm nhận rất rõ tiếng tim, tiếng tim đập của chính mình. Mỗi bước chạy đều khiến tôi cảm thấy được khoãng cách gần ông ta hơn.

Trong đầu tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ đó là không biết Tiểu Mai có được bình an vô sự không?

Tiếng bước chân làm kinh động đến hắn, hắn từ từ quay người lại, mắt nheo nheo để do khoảng cách. Đột nhiên, mắt hắn rực lên như đang ở trong tư thế chuẩn bị chiến đấu.
“Nói cho tôi biết Tiểu Mai thế nào rồi? Có phải ông đã giết cô ấy rồi không?” Tôi lao lên phía trước túm lấy tay và lay hắn.
“Đúng, Tiểu Mai đã bị ta giết rồi”, hắn cười điên cuồng, cả con người hắn như sục sôi lên. Hắn siết chặt cổ tôi với một sức mạnh ghê gớm.
Tôi muốn rứt tay hắn ra nhưng không đủ sức, tôi như bị một lưỡi dao cứa vào cổ vậy.
“Ha, ha ha!”, đối với hắn việc này là sự hưởng thụ cái cảm giác khi thấy ai đó chết từ từ trong nỗi sợ hãi.
“Khụ, khụ”, tôi thấy khó thở, không chờ thêm giây phút nào nữa tôi vừa đấm vừa đạp vào hắn.
“Ha ha ha”, hắn liếm một cách thích thú vào cái một nứt nẻ, bỗng nhiên hắn rút ra một lưỡi dao trong túi và lướt nhẹ qua mặt tôi.
“Ối, đừng đừng”, tôi thấy mình thở khó khăn hơn, cả người tôi như không còn đủ sức, hai cánh tay bất lực của tôi quờ quạng đấm lung tung.

Hắn từ từ thu lại lưỡi dao và cừa nhẹ vào lưỡi của chính mình, máu tứa ra. Hắn vội rụt lưỡi vào hít chỗ máu đó, trên con dao vẫn đầy mùi tanh của máu.

Tôi rã rời. Hai tay giơ lên mà kiệt sức rồi, chỉ còn có thể đập nhẹ vào sau lưng hắn rồi ngã uỳnh xuống.

Tôi lại cố giơ hai cánh tay lên và đánh vô thức vào người hắn, lần này lại kẹp ngay vào bộ tóc giả, khi tay thõng xuống kéo rơi cả bộ tóc.

Mờ ảo, tôi cảm giác có người lắc mình, tiếp đó là cảm giác mệt mỏi và hôn mê bất tỉnh…

Đêm xuống!
“Yến Nhi, tôi lại nằm mơ rồi, lần này tôi mơ thấy Tiểu Mai bị sát hại”, ông chủ nhà ngồi trên ghế, nghiêng nghiêng cái đầu chậm rãi nói với bộ xương bên cạnh.
“Này! Bà xem lạ không chứ, sao cảnh ma giết người đều bị tôi mơ thấy nhỉ?” Ông nắm chặt lấy tay bộ xương trông rất tình cảm.
“Tuy bà không nói được, mắt lại mù nhưng tôi không ghét bà đâu, bà yên tâm tôi sẽ chăm sóc bà cả đời”. Bàn tay ông nhẹ nhàng xoa vào tay bộ xương với vẻ kiên quyết pha lẫn những sự đồng tình.
“Xem tôi lại bắt đầu nói những lời… già rồi, già rồi”, ông ta tự lấp liếm.
Tôi bừng tỉnh sau giấc mộng, nhìn xung quanh lại thấy mình đang nằm trên chính cái giường trong phòng mình.
“Mình… Có chuyện gì xảy ra vậy?” Tôi khó khăn lắm mới ngồi dậy được nhưng cảm giác cổ rất đau.
“Tiểu Mai đâu?” Tôi nhớ ra rồi, mình ra ngoài tìm Tiểu Mai, nhưng chẳng hiểu sao không tìm được Tiểu Mai mà lại về nằm trong phòng thế này?
Đúng rồi, Tiểu Mai đi cùng với chủ nhà, khi tôi tìm thấy chủ nhà thì không thấy Tiểu Mai đâu. Tôi bỗng dưng hoang mang không biết Tiểu Mai bây giờ ở đâu.
“Lại còn Tiểu Quyên nữa? Đúng rồi, tôi đã bắt gặp cô ấy ở ga tàu điện ngầm”. Tôi xuống giường, cả người tôi sao lại đau nhức thế này!
Tôi khó khăn lắm mới đứng lên được, bước không vững, ra đến cửa không còn sức ngã sụp xuống đất…

“Bụng có đói không?”, vừa dứt lời thấy ông chủ nhà đứng ngay cạnh thúc tôi dậy.

Ông đi đi lại lại, mồm liên tục nói “Giời, chán tôi quá, hôm nay tôi sao vậy? Tự dưng lại quên béng đi là cháu sẽ đói nhỉ”.
“Yến Tử, bà đừng có bực mình nhé. Tôi… tôi sẽ không…” Bỗng nhiên ông chạy nhạnh quỳ trước bộ xương, mắm răng mắm lợi nói “Nhất định lại là giấc mộng đáng chết lại gây ra chuyện rồi, nhất định…”
“Thôi được rồi, chúng ta không nói về cái này!”. Ông ta như đứa trẻ mắc lỗi vậy, khúm núm đứng dậy.
“Yến Tử, bà đừng có giận nữa nhé, là tôi sai rồi, sau này không dám mơ nữa, chỉ cần bà đừng giận tôi nữa là được?” ông cẩn thận đứng trước rồi xin lỗi và chờ đợi sự tha thứ của bộ xương.
“A, đúng rồi! Yến Tử, bà đợi một chút, tôi đưa bà xem một vật này, xem xong thì bà sẽ tin rằng sau này tôi không nằm mơ nữa”, ông nhớ đến một điều gì đó và thấy rất vui. Nói xong với bộ xương ông lập tức quay người đi về phía trước. Vừa bước được vài bước ông lại quay đầu lại như không tin tưởng một điều gì đó, nói với bộ xương.
“Yến Tử, bà nhất định phải đợi đấy nhé, tôi sẽ làm bà tin tôi thôi”.
“Được rồi, không nói nữa, tôi biết bà sẽ thấy phiền với tôi, tôi sẽ đi lấy nó cho bà xem ngay bây giờ”, ông đi về phía trước.
Tôi làm sao thế này, sao chẳng còn tí sức lực nào cả”, tôi lấy tay chống xuống đất để đầy người lên.
“Trấn tĩnh, trấn tĩnh lại đi”, tôi hít thật sâu để thêm cho mình ít sức lực.

Khi tôi đứng dậy, lúc này đã khỏe hơn rồi, tôi bám vào tường, cái đầu cẩn thận ngó ra ngoài, hành lang tối om, đâu đó phảng phát tiếng của ông chủ nhà.

Lần mò mãi mới đến được trước cửa phòng Tiểu Quyên, tôi không gám gõ vào cửa, chỉ nhòm trộm qua lỗ khóa, cửa hình như khóa rồi.

Tôi hít một hơi lạnh, Tiểu Quyên đã đưa tôi trở về, nhưng Tiểu Quyên lại chẳng thấy mặt đâu.

Trời ơi! Tôi thực sự không muốn nghĩ tiếp.
“Yến Tử, bà xem này, đây chính là tóc giả của con mà giết người đấy, bà có tin không?” Ông giơ bộ tóc lên một cách khoái chí và nói với bà.
“Nhìn xem, con ma giết người đã chết rồi, đây là tóc của nó, sau này tôi sẽ không mơ đến nó nữa!”, ông ta đi thẳng đến bộ xương rồi đưa ra cho bộ xương xem.

Bộ xương vẫn không nói gì làm sắc mặt của ông càng khó coi hơn.
“Yến Tử, tôi sai rồi, bà tha thứ cho tôi được không?”, ông cúi đầu xuống giống như một đứa trẻ vừa làm sai việc gì đó đang xin lỗi và hứa lần sau sẽ không tái phạm.
Bộ xương vẫn không nói gì.
“Yến Tử, tôi biết tôi sai rồi, xin bà tha thứ cho tôi đi”, ông ta bắt đầu lo lắng, trên mặt biểu lộ các cung bật khác nhau của tình cảm.
Bộ xương vẫn không nói gì.
“Rốt cuộc bà muốn tôi phải làm sao? Tôi biết bà sắp rời bỏ tôi đúng không?” Ông bắt đầu bực mình, dãi dớt từ trong miệng cứ tuôn chảy ra khắp nơi.
“Xin bà đừng rời bỏ tôi, tôi sẽ thay đổi, nhất định sẽ thay đổi”, ông giơ tay ra và nắm nhẹ vào tay bộ xương. Bỗng nhiên ông giật bắn ra ngoài như bị ai đó cự tuyệt.
“Yến Tử, tôi nhất định sẽ không để bà rời bỏ tôi đâu”, ông dang hai tay ra, khom người chắn bên trái bên phải như muốn ngăn không cho người khác đi qua…

Đứng trước bộ xương ông nhìn với vẻ đầy xúc động, hai con mắt như chứa đựng tình yêu sâu đậm, đột nhiên, ông quỳ xuống rồi nghiêng về phía trước, nắm chặt lấy bộ xương, “rào rào” cả bộ xương đổ xuống, cái đầu lâu đập vào mặt, những mảnh xương đập liên tiếp vào sống mũi.
“Rắc rắc”, cái sống của ông mũi đã bị gẫy.

Ông cứng đơ người, há hốc miệng và không dám tin vào cảnh tượng trước mắt. Máu nóng hổi từ mũi chảy xuống dưới cầm rồi rơi xuống đất.
Sao lại là bộ xương? Ông không dám tin, đờ đẫn nhìn những khúc xương vương trên đất.

Ông đau đớn sững sờ nhìn cái đầu lâu lăn trên đất. Tiếp đến là những ký ức đã được giấu kỹ ở nơi sâu thẳm trong đầu bỗng nhiên hiện lên rõ mồn một.
“Á”, một tiếng hét thất đảm bao trùm cả nhà ga, ai cũng đều bị làm cho hết hồn và quay đầu nhìn thấy trên sân ga đầy là máu và một cái đầu lăng lông lốc trên hành lang.
“Con!” Yến Tử thét lên một tiếng. Ông nâng đầu vợ lên tâm can như thắt lại.

Ký ức đau đớn đó làm những giọt nước mắt đau khổ lăn dài trên mặt.
Lúc đó, lại một ký ức khác hiện lên.

Trong nhà ga, ông mặc cả bộ quần áo màu đỏ, đầu đội tóc giả, tay cằm dao len lỏi trong dòng người.

Lại là một cảnh tượng trong trí nhớ ông.

Tiểu Lâm sợ hãi chạy về phía trước, ông xông lên phía trước ôm lấy nó, đây chính là đúa bé mà ông trời ban tặng cho ông, ông nhất định không để cho nó chạy lung tung, không ngờ con bé tự dưng hét to lên và bảo ông là ma giết người. Liền sau đó là cảnh sát đuổi bám theo, vì không để Tiểu Lâm tiết lộ bí mật của mình, con dao ông cầm trên tay đâm thẳng vào cơ thể bé nhỏ của cô bé.

Ông đau khổ đập đầu xuống dưới đấy, vò đầu bứt tóc như điên, dãi dớt trong mồm liên tiếp tóe ra, ánh mắt càng ngày càng đờ đẫn, ông vụt chạy ra ngoài như một kẻ điên.

Hà Tiểu Đình và Vương Thổ ở cùng một tầng, cái chết của Vương Thổ làm cô bất an, nhất là những lần đi qua phòng của anh cô thường cúi đầu đi thật nhanh.

Đã sang đông, thời tiết bắt đầu lạnh dần. Sau khi đi làm về cô vội vội vàng vàng mở cửa rồi nhanh chóng bước vào phòng. Cảm giác chỉ có trong nhà mình mới là nơi an toàn nhất.

Trong phòng rất lạnh mặc dù đã có máy sưởi. Nhưng không biết tại sao cảm giác bên ngoài lại ấm áp, trong khi trong phòng thì lạnh đến thấu xương.

Cô ngồi trên giường hít nhẹ một luồng hơi, trong đêm tối những làn sương nhè nhẹ ẩn hiện, có thể do máy sưởi vẫn chưa đủ nhiệt, cô quay người muốn uống một cốc nước nóng.

Đúng lúc này cô thấy cánh cửa kính cửa sổ lắc lư như có ai ở ngoài lắc vậy. Trong căn phòng yên tĩnh này, âm thanh lắng đọng gấp rút đột ngột đến khiến người ta ngạc nhiên. Cô đăm đăm nhìn vào cửa sổ và không dám rời khỏi chỗ ngồi.

Hình như rất lâu rồi cô mới để ý và hiểu ra rằng lá cây lắc lư được là nhờ gió. Cô dừng phía trước bàn cẩm quyển sách mà cô thích, đó là “Tồn tại và hư vô”. Cô không tin vào chân lý đúng đắn của sự tồn tại, nhưng lần này thì cô lại tin. Thực sự suy nghĩ có hay không mối liên hệ giữa Vương Thổ và cái tủ.

Đọc một lúc cô thấy hơi mệt rồi ngồi tựa vào ghế để nghỉ. Ngoài cửa sổ gió cứ gào thét từng hồi.

Gió gào thét thổi làm cô vô cùng sợ hãi, cô mở một khúc nhạc nhẹ để có thể làm cho thần kinh được thư giãn.

Trong khúc nhạc nhẹ nhàng làm nỗi sợ hãi của cô biến mất, chỉ còn lại màn đêm cô đơn, và những cơn gió gầm rú bên ngoài đường như vô cùng nhỏ bé. Nghe tiếng đàn piano nhẹ nhàng khiến cô có một chút gì trầm tư.
“Xoẹt xoẹt…”, tiếng đĩa vấp chói vào tai cô, như có ai gõ cửa, cô sợ hãi với tiếng động này. Nghe kỹ lại phát hiện vẫn có tiếng nhạc không vang nhưng có tiết tấu, đĩa vẫn cứ quay, nếu không có tiếng nhạc thì chắc chỉ nghe thấy tiếng cửa đập bên ngoài.
Cô đứng trước cửa sổ, lấy hết sức hét lên “Ai đó?”, giọng cô thất thanh đến nỗi chính mình cũng thấy khó nghe bởi tiếng hét này.
“Tôi, Triệu Cường đây!”
“Thế vào đi.”

Nghe thấy giọng của Triệu Cường cô yên tâm hơn nhiều. Triệu Cường là người bình thường không thích nói chuyện lắm nhưng rất thật thà, phải nói anh ấy là người rất đặc biệt, không biết muộn như thế này có chuyện gì mà đến tìm cô.

Cô mở cửa, chỉ thấy Vương Thổ đang đứng nhìn chằm chằm vào cô…

Đêm thứ sáu

CÔ GÁI TRÊN TUYẾT






Vào đầu đông, nhiệt độ mỗi lúc một thấp. Lá cây rụng tơi tả trên đất, đâu đâu cũng là một bầu không khí ảm đạm bao trùm. Những cơn gió lạnh buốt cứ thổi tới tấp vào căn nhà nhỏ.
Căn phòng lúc này trống rỗng, chỉ còn lại hai người là Trương Khiết và Thạch Nham. Vương Thổ đã chết, Thẩm Thiên và Thượng Gia Bằng đi công tác, còn hai cô gái là Hà Tiểu Đình và Triệu Dục Tịnh không biết lại biến đâu mất tăm. Mọi người đều dần bỏ đi sau những lần kể chuyện và cũng không biết những lần rời đi của họ có liên quan gì đến những câu chuyện họ kể hay không. Trương Khiết và Thạch Nham trong lòng cảm thấy có gì đó không bình thường.

Thời gian trôi thật nhanh và ngày cuối tuần lại đến.

Vậy là cũng được nghỉ ngơi, Trương Khiết không ra ngoài, tự nhốt mình trong phòng và dánh CẢNH SÁT, trò chơi điện tử đã nhanh chóng làm anh quên đi những gì đã gặp phải, trở thành một người chiến sĩ kiên cường.

Trương Khiết chơi rất say mê, đột nhiên cảm giác một cơn gió lạnh thổi qua người, dường như có một người vừa lướt quanh và đứng lại ngay đằng sau lưng. Anh đột nhiên rùng mình, nín thở, quay ngoắt đầu lại, nhưng phía sau chẳng có gì ngoài cái rèm cửa không ngừng đung đưa.
Quay đầu lại, anh phát hiện màn hình máy vi tính là một màu đen sì, liền khởi động lại nhưng vẫn chẳng có tác dụng. Bật đèn thì đèn không sáng, cầm điện thoại lên gọi, điện thoại không có vạch sóng nào cả.

Rồi lại một cơn gió lạnh thổi như có một người nào đó lại vừa lướt qua, lại vẫn đứng ở phía sau lưng anh. Anh sợ hãi quay đầu lại, nhưng đằng sau anh chẳng hề có một bóng người nào.

Anh sợ hại không dám ngồi lại, vội vàng đi tìm Thạch Nham để hỏi xem có phải là cả khu nhà mất điện không?

Thấy Thạch Nham đang ở trong phòng cũng không ngừng ấn cái công tắc đèn tanh tách, Trương Khiết mới thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là mất điện thật.

Hai người không hề kể cho nhau nghe chuyện mình vừa gặp phải và nói chuyện rất vui vẻ. Hôm nay lại là một ngày đặc biệt – ngày tụ tập của Hội kể chuyện ma và lại tiếp tục kể lại những việc họ đã từng chứng kiến.

Hôm nay, Trương Khiết kể chuyện về cô gái tóc ngắn mà anh đã từng gặp.

Sau khi tốt nghiệp không lâu, tôi đến Thượng Hải làm việc ở một công ty thiết kế và sáng tác truyện tranh, vì chúng tôi phải thức đêm làm việc nên giám đốc cũng không khắt khe lắm về thời gian, chỉ cần hoàn thành công việc với chất lượng tốt là được.

Tôi lúc đó ở Tân Anh Trang, là một khu hẻo lánh bởi vậy cũng rất yên tĩnh. Phòng ở rất rộng, khép kín 2 tầng, gồm 2 phòng ngủ và 1 phòng khách, không hề có tiện nghi gì cả, vì vậy những thứ như tivi, điện thoại, v.v… lại càng không có. Những đồ dùng đó có hay không đối với tôi không thành vấn đề, do tính chất công việc nên tôi thích có được sự yên tĩnh và không muốn bị bất cứ ai quấy rầy.

Chủ nhà là một bà lão rất thân thiện, hiền lành khoảng hơn sáu mươi tuổi. Bà không làm khó gì khi tôi nuôi chó, chình điều này cũng là lý do để tôi tiếp tục thuê nhà của bà. Để thể hiện thiện chí của mình, tôi gửi cho bà hẳn nửa năm tiền thuê nhà và tiếp tục ở lại.

Dừng công việc đang làm dở, tôi đứng dậy vươn vai rồi kéo ghế ra ban công phơi nắng. Chuyển vào đây cũng sắp được một tháng rồi, tôi cũng thích nghi với môi trường này. Chú chó đáng yêu không biết từ đâu chui ra, nhảy lên chân tôi và ngẩng cổ lên như muốn nói “cậu chủ hãy để ý đến tôi một chút”, thấy tôi nhắm mắt và tận hưởng bầu không khí trong lành nó liền tìm một chỗ trên đùi tôi để nằm. Tôi bèn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt của chú chó nhỏ, cảm nhận hơi ấm từ nó.

Ánh nắng ấm áp soi rọi qua kẽ lá, tôi đi dạo trong công viên của khu nhà, những cụ già ngồi trong công viên vui vẻ thích thú đón lấy cái ấm áp hiếm hoi của mùa đông lạnh giá, người thì tụm năm tụm bảy đánh cờ, người thì hỏi han ân cần, rồi thỉnh thoảng còn nghe thấy một vài tiếng chim thánh thót.
“Yên tĩnh quá!” Tôi lim dim đôi mắt, say sưa mơ màng…

Sống một thời gian, tôi mới phát hiện hầu hết ở đây đều là người già, thỉnh thoảng mới bắt gặp một vài người trung niên. Nhìn thấy cảnh các cụ sống chan hòa vui vẻ với nhau tôi cũng không muốn làm phiền và rất ít khi bắt chuyện với họ. Nhưng không biết sao, mỗi lần gặp các cụ tôi đều có một cảm giác “không hòa hợp” cho lắm, có thể là do người già ở đây quá nhiều. Có điều nghĩ cho cùng môi trường này cũng phù hợp với những người cao tuổi để họ dưỡng lão, cái cảm giác ấy của tôi cũng dần dần tan biến.
“Cho tôi mua nửa cái bánh loại này và hai cái bánh nhân”. Đấy tất cả những lời mà tôi nói trong một ngày. Nhưng tôi lại thích như thế, chỉ cần không bị quấy rầy là tôi có thể yên tâm hoàn thành công việc. Duy có một thứ làm tôi không thích lắm đó là giao thông gần khu nhà không thuận tiện một chút nào, mỗi ngày đều phải đi hơn một cây để đến siêu thị gần đó mua đồ.
“Thật phiền, cũng chẳng hiểu sao những người già ở đây họ lại sống được?”. Chân đi dép vải, tôi bê cốc cà phê đứng gần cửa sổ và nhìn những người già đang tản bộ trong công viên. Nếu để ý một chút sẽ phát hiện ra những người già ở đây chẳng bao giờ đi mua đồ.

Đặt cốc cà phê xuống, tôi quay người nhìn cái đồng hồ cũ kỹ treo trên tường, đã 7 giờ 8 phút rồi, đến lúc chuẩn bị bữa tối rồi…

Ngoài cửa sổ tuyết rơi nhè nhẹ, đâu đâu cũng là một màu trắng xóa.
Tôi vươn người, cuối cùng thì cũng hoàn thành xong một bức vẽ, ngắm kỹ lại cảm thấy rất ưng ý. Đứng dậy pha cốc cà phê và không quên ngó vào chiếc đồng hồ điện tử đặt ở đầu giường, lúc này đã là 2 giờ 15 sáng.

Cầm trên tay cốc cà phê nóng hổi, đi nhè nhẹ đến mở cánh cửa sổ. Không khí khô lạnh ập vào trong nhà, tôi hít thật sâu như cố tận hưởng cái lạnh buốt giá đó.

Tuyết vẫn rơi phủ trắng xóa lên cả khu nhà ở, đèn các căn hộ cũng đã tắt ngấm, không gian là một bầu u tối, chỉ có ánh sáng đỏ quạch từ những ngọn đèn đường.

Miền Nam Trung Quốc là một nơi ít khi có tuyết, tôi dắt chú chó nhỏ đi dạo quanh khu nhà để tận hưởng cái đêm tuyết rơi hiếm hoi này.

Tôi thường thức trắng đêm và có thói quen dắt chó đi chơi vào sáng sớm, thói quen này là để được hít thở sự trong lành của buổi sáng sớm, con chó của tôi cũng dần thích nghi với việc đó. Trên cong đường đầy tuyết luôn thấy vết chân dài và ngắn của hai chúng tôi.
“Soạt soạt”, bỗng tôi nghe thấy tiếng chân giẫm trên tuyết vọng lại mỗi lúc một gần.
“Muộn như thế này mà vẫn còn có người ư?” Tôi quay người hướng về phía âm thanh đó và nghĩ “không thể là kẻ trộm được!”
Qua màn tuyết trắng xóa, tôi thấy một bóng dáng nhỏ bé lung linh.
“Hình như là một cô gái…”, tôi không chắc chắn cho lắm.

Cái bóng đo bước gần đến tôi, quả nhiên là một cô gái với mái tóc ngắn. Cô ấy mặc một chiếc áo cao cổ màu trắng, chiếc quần bò bó sát người, theo sau là một con chó loài Kinh Ba trông ngồ ngộ.
“Ồ, hóa ra lại là một người dắt chó đi dạo vào sáng sớm tinh mơ, sao lại giống tôi đến thế, lại một con mèo lười ngủ ngày đây”, tôi nghĩ vậy.
Cô gái bước gần đến chỗ tôi, khi đi qua cô gái như có một chút gì đó hoảng sợ, nhưng tôi thì ngược lại, khoảng cách gần như thế này giúp tôi nhìn càng rõ hơn dung mạo ấy. Một khuôn mặt trái xoan, đôi mắt long lang, hàng lông mày cong cong, mũi cao, đôi môi nho nhỏ rất đáng yêu. Cảnh cô gái trong đêm tuyết rơi là một bức tranh đep, xao xuyến lòng người giữa cái giá lạnh mùa đông.

Quả là một cô gái xinh đẹp, tôi nhìn đờ đẫn.
“Đi, đi nào”, cô gái cúi đầu gọi nhỏ và kéo chú chó, con chó dường như đã nhìn thấy đồng loại của mình và đang lưu luyến con chó của tôi cho nên nó không đi.

Mặt tôi hơi đỏ, cố ý tránh không dám nhìn vào cô gái và chuyển ánh mắt nhìn ra chỗ khác, tôi có vẻ lóng ngóng.
“Thời tiết thật đẹp”, không được, bây giờ tuyết mới bắt đầu rơi mà. Hay “Mày áo khoác của em tươi quá!”, nhưng cô ta mặc màu trắng “Cô đẹp quá!” Ồ,t ôi đều không nó
Trang: << 1...121314
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết!
[likeLIKE - dislikeDISLIKE]
vote
93/92 - Phiếu

BÌNH LUẬN - COMMENT
Không Văng Tục,Quảng Cáo, Spam Nếu Bạn Là Người Có Văn Hóa!

Cùng Chuyên Mục
[Truyện Ma - Kinh Dị] Bảy đêm quái đản
Truyện Ngắn Có Thật Kể Lại – Gặp Ma Trên Gác
20 truyện ngắn kinh dị chỉ trong vòng 2 câu
Lỡ Động Vào Đất Chùa
2 Câu Chuyện Ma Kể Lại Có Thật
EM CHỒNG HIỆN HỒN
123»
Bài Viết Ngẫu Nhiên
Thích tớ nhé! gật đầu đi !
Hướng Dẫn Sửa Lỗi Không Vào Được Fackebook Trên Android ,IOS
[Share] Full Filelist Xtscript Xtgem VuongDZ
[Share] Code Forum DDVP
Luca and Dragon
123»
• TRUNG TÂM HỖ TRỢ
T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý